Trang chính
Trang chủ Thời khóa biểu Kết quả học tập Liên hệ Trường Học Kết Nối EMAIL
 Tra bài theo ngày 
Tháng Một 2018
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
 <  > 
 Trực tuyến trên site 
 Khách: 002
 Thành viên: 000
 Tổng cộng 002
 Số lượt truy cập 004351803
IP của bạn: 54.242.115.30
 Quảng cáo 
 
Hệ thống thông tin học đường
 
Hệ Thống Quản Lý Nhà Trường
 
Trường học kết nối
 
Hệ thống thông tin quản lý giáo dục
 
Tin tức » Dạy và Học » Văn 16.01.2018 22:45
Bài đạt giải quốc gia viết thư quốc tế UPU lần thứ 39 của bạn Thục Anh.
15.11.2010 15:44

Xem hình
Năm học 2009-2010, bài dự thi Viết thư quốc tế UPU của bạn VÕ TRƯƠNG THỤC ANH - Lớp 9P2 trường THCS Trần Văn Ơn ,Quận 1 đã đạt giải quốc gia. Ban Giám hiệu giới thiệu toàn văn bài dự thi của bạn trên trang Web đê chúng ta cùng cảm nhận.

                                      


TP Hồ Chí Minh, ngày 24 tháng 12 năm 2009

Mẹ thân yêu của con,

Thật kỳ lạ, dù con biết lá thư này sẽ mãi mãi không được hồi âm, dù con biết lá thư này sẽ không bao giờ đến được tay mẹ.Nhưng con vẫn viết, con viết với tất cả niềm kính yêu của mình .

   Mẹ ơi !

Con xin lỗi mẹ nhiều lắm. Ngày ấy, khi mẹ còn sống , con đã tỏ ra một đứa con bất hiếu. Con đã khinh thường , xa lánh, thậm chí là hắt hủi , hận chính mẹ của mình . Vậy mà, không một lời trách mắng, không hề đánh con, mẹ chỉ cười như cam chịu . Mẹ tỏ ra như

Đây là một hậu quả tất yếu mà mình phải chấp nhận vậy . Nhưng không , không đâu mẹ ơi, không phải như vậy. Đó không phải là lỗi của mẹ . Đó là lỗi tại con , tại mọi người :Hôm qua, khi con đọc được quyển nhật ký của mẹ, con mới hiểu, mẹ đã  vì con mà đau khổ biết nhường nào.

Mẹ cũng đã từng là một bác sĩ làm trong trại cai nghiện ma túy.Vậy mà , do một tai nạn nghề nghiệp với bệnh nhân mà mẹ đã vướng phải căn bệnh ấy, căn bệnh AIDS:

   09/11/1985

Hôm nay , mình phải tiêm thuốc cho một bệnh nhân vừa được phát hiện AIDS. Cô ấy đã vùng vẫy , cố gắng đẩy ống tiêm ra . Và rồi , mũi tiêm gây mê ấy đã đâm vào tay mình. Mình hoảng sợ, vội rút nhanh nhưng hình như đã muộn ?”

   13/11/1985

   Từ  đó đến giờ đã hai ngày, mình lén giấu chồng đi làm xét nghiệm. Tuy kết quả là âm tính, nhưng bác sĩ vẫn dặn dò mình ba tháng sau quay lại …

   13/02/1986

   Đến hôm sau là vừa tròn 03 tháng. Mình lại lén giấu chồng đến trung tâm xét nghiệm HIV. Mình không thể tin rằng đây là thật . Những con chữ tàn nhẫn như hét lên bên tai mình hai chữ “dương tính”.Hơn nữa, bác sĩ còn bảo rằng mình đã có mang hai tháng. Mình như rơi vào hố sâu của tuyệt vọng. Sẽ ra sao nếu nư con mình cũng bị AIDS ? Câu hỏi ấy cứ vang vọng mãi trong đầu mình . Nhưng may thay , đứa bé không bị lây nhiễm. Mình như thoát khỏi cái hố đen ngòm ấy . Con yêu của mẹ , con là cuộc đời của mẹ , là nguồn sống của mẹ . Mẹ sẽ cố gắng sống vì con”.

   Con đã đọc được những dòng nhật ký ấy – những dòng mực nhòe đi vì nước mắt . Con cảm nhận được nỗi đau của mẹ hiện ra trê những con chữ nhạt nhòa. Và cũng trên những trang nhật ký đã ố vàng theo vết thời gian ấy, con đã hiểu nỗi cay đắng khi mẹ mang con còn đang tượng hình trong người. Những ngày ấy,mẹ đã phải chịu những khinh thường, xa lánh từ phía nhà nội . Từ lời kể của bà ngoại, con đã hay, bà nội hắt hủi mẹ, không cho phép mẹ được ở trong nhà. Nội không cho mẹ đụng vào bất cứ thứ gì vì sợ mẹ lây bệnh cho cả nhà. Nội đã bắt mẹ phải ở trong một gian nhà kho cũ kỹ, không cho mẹ bước chân ra ngoài . Mỗi khi có ai hỏi , mẹ có phải là con dâu bà hay không, bà lại trả lời rằng con dâu bà đã mất bằng một thái độ lạnh nhạt . Thậm chí, nội còn bắt ba phải bỏ mẹ , đi cưới người vợ khác. Nghe ngoại kể mà con không cầm được nước mắt . Mẹ ơi , con không ngờ bà nội lại đối xử tàn nhẫn với mẹ như thế. Dù vậy, mẹ không hề trách móc nội nửa lời, vẫn âm thầm nuôi con tròn ngày tròn tháng . Rồi đến khi con vào lớp một, từ những ngày đầu đi học , đám bạn trong lớp đã xa lánh con . Chúng nói , ba mẹ chúng không cho chúng chơi với con chỉ vì con có mẹ bị bệnh AIDS. Khi đó, tuy con chưa hiểu AIDS là gì nhưng con vẫn cảm thấy căm ghét mẹ lắm. Con đã xa lánh , hắt hủi mẹ. Vậy mà, mẹ chỉ cười, một nụ cười buồn mà đến bây giờ, con vẫn không thể nào quên.

   Lúc con lên cấp hai cũng là lúc mẹ mất. Con đã lớn hơn , hiểu biết hơn.Con đã hiểu AIDS là gì, nhưng con lại nghĩ rằng, mẹ bị AIDS là mẹ sống không tốt, nên mới khiến cho con bị xa lánh như thế. Nỗi căm tức con dành cho mẹ lại lớn thêm . Rồi một hôm , trường con tổ chức sinh hoạt ngoại khóa về chủ đề HIV/AIDS. Sau khi nghe các cô chú bác sĩ giải thích căn kẽ về thế nào là AIDS, mọi người trong lớp đã thay đổi thái độ với con. Các bạn ấy bắt chuyện với con, giúp con trở nên hòa đồng hơn . Rồi ngày đó cũng đến- ngày sinh nhật thứ mười bốn-  ngoại đã tặng con một cuốn sổ nhỏ bìa xanh . Bà ngoại nói với con rằng đây là kỷ vật của người thương yêu con nhất. Ban đầu, con không tin, vì con cho là chỉ có bà ngoại mới là người yêu thương con nhất mà thôi . Nhưng, sau khi đọc xong cuốn nhật ký của mẹ, con mới nhận ra vì sao ngoại lại nói như thế. Mẹ luôn yêu con và hy sinh thật nhiều cho con. Lạ lắm mẹ ạ , từ khi con biết hết mọi chuyện, tâm hồn đã được giải đáp mọi thắc mắc, lẽ ra phải nhẽ nhõm hơn. Nhưng không, con chỉ thầy dấy lên trong lòng sự tiếc nuối,ân hận . Con tiếc nuối những ngày tháng có mẹ ở bên mà con đã không biết trân trọng , con ân hận vì những thái độ quá đáng của con . Con hối hận vì đã xa lánh , hắt hủi người mẹ đã vì con mà chụi bao đau đớn, tủi nhục. Ngày xưa , những người sống trong xã hội đã xa lánh, lảng tránh mẹ chỉ vì họ thiếu những hiểu biết đúng đắn về căn bệnh AIDS. Nhưng ngày nay thì không như vậy    . Mọi người đã hiểu biết đầy đủ hơn , đúng đắn hơn về căn bệnh thế kỷ ấy. Từ đó, mọi người đã mở lòng mình ra, thông cảm và giúp đỡ những người không may mắc phải căn bệnh ấy.

   Mẹ ơi, một mùa Giáng sinh nữa lại đến rồi. Bây giờ, con đã lớn, đã không còn tin về những câu chuyện cổ tích về ông già Nô-en nữa. Nhưng ,nếu như ông già tuyết có thật thì, con chỉ âm thầm mong ước rằng mẹ được sống trong thời đại này để không phải chịu những dèm pha, nghi kỵ như ngày ấy nữa.

   Dù đã muộn nhưng con vẫn muốn nói với mẹ rằng con xin lỗi mẹ và con yêu mẹ nhiều lắm.

Võ Trương Thục Anh 


 




Ban Giám Hiệu



Gửi qua YM

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email Xem thảo luận (tổng cộng: 1)


Gửi ý kiến của bạn về bài viết
Tên bạn: *  (Ghi đầy đủ Họ và Tên có dấu của bạn)
Email: *  (Địa chỉ Email có thật của bạn)
Nội dung *
(Hãy tiếng Việt có dấu.)
Mã kiểm tra Mã kiểm tra
Lặp lại mã kiểm tra *


Những bản tin khác:



Gửi tin
Lên đầu trang
 Tin mới nhất 
 Lịch vạn sự 
Tháng
Năm 

Danh ngôn:
Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, đào núi và lấp biển, quyết chí ắt làm nên
Bác Hồ
Trang chủ    ¤   Liên hệ    ¤   Sơ đồ site

Thời gian mở trang: 0.085 giây. Số lần truy cập CSDL: 24
©2010 - Bản quyền thuộc về Trường THCS Trần Văn Ơn. Website được xây dựng với sự hỗ trợ của Cty CSC Vietnam .